bài văn biểu cảm về đồ vật
Tìm kiếm bài văn biểu cảm về một con vật nuôi , bai van bieu cam ve mot con vat nuoi tại 123doc - Thư viện trực tuyến hàng đầu Việt Nam.
Viết một bài văn BIỂU CẢM về loài cây em yêu( nếu là cây chuối thì càng tốt, mà mấy bạn chú ý là văn BIỂU CẢM nhé, có thể thêm vào cả tự sự và miêu tả cũng được nhưng ít thôi) CẢM ƠN MN NHIỀU!
Hãy viết một đoạn văn khoảng 10 - 15 câu, trình bày cảm nhận của em về một món ăn mà em yêu thích nhất. Nhắc đến những món ăn được làm từ vịt: vịt quay Bắc Kinh, vịt quay Lạng Sơn, vịt nướng, ai ai cũng nghĩ đến một món ăn béo ngậy. Nhưng có một món ăn cũng
Viết một đoạn văn biểu cảm về sự vật mà em yêu thích – đối tượng là cây bàng. Cây bàng không cho những bông hoa thơm ngát như cây hoa sữa, không cho những quả ngọt như quả vải, nhãn mà cũng chẳng có vẻ ngoài đẹp đẽ như tùng, cúc, trúc, mai. Màu lá bàng gắn
Tải Tài Liệu, Văn Bản, Biểu Mẫu, Hồ Sơ Miễn Phí Trang chủ https //tailieu com/ | Email info@tailieu com | https //www facebook com/KhoDeThiTaiLieuCom Dưới đây là các mẫu bài văn Nêu cảm nhận về nhâ[.] .. .Tải Tài Liệu, Văn Bản, Biểu Mẫu, Hồ Sơ Miễn Phí Nêu
Partnersuche Für Alleinerziehende Mütter Und Väter. Văn mẫu lớp 7 lý thuyết trắc nghiệm hỏi đáp bài tập sgk Câu hỏi Biểu cảm về đồ vật mà em yêu thích cho mình hỏi biểu cảm của em về nùa mà em yêu thích Giúp mình với Xem chi tiết - Viết một bài văn biểu cảm về sách mà em yêu quý nhất Xem chi tiết đọc đoạn thơ sau và thực hiện các yêu cầua phát biểu miệng cảm nghĩ của em về tình bà cháu dc thể hiện ở đoạn thơ trênb làm hai câu lục bát thể hiện tình cảm của em đối với ông, bà, anh, chị, hoặc người thân mà em yêu Xem chi tiết cảm nghỉ về 1 loài cây mà em yêu thích .Nếu các ban họ vnen thi biết đề Làm ơn giúp mik với Xem chi tiết Giúp mk với nha mn, mai mk kiểm tra rồiViết một bài văn BIỂU CẢM về loài cây em yêu nếu là cây chuối thì càng tốt, mà mấy bạn chú ý là văn BIỂU CẢM nhé, có thể thêm vào cả tự sự và miêu tả cũng được nhưng ít thôiCẢM ƠN MN NHIỀU! Xem chi tiết Viết 1 đoạn văn từ 5-7 câu biểu cảm về mùa mà em thích trong đó sử dụng cặp quan hệ từ.Ai làm đoạn văn này hay thì mình sẽ tick Xem chi tiết Alone 20 tháng 12 2016 lúc 1930 Đề 1 loại cây em yêuĐề 2 cảm nghĩ về người thânĐề 3 cảm nghĩ về món quaf em được nhận hoặc nếu được nhậnĐề 4 cảm nghĩ về thần cô giáo mà em đã gắn bó suốt nững năm tiểu họcĐề 5 cảm nghĩ của em về ngôi trường cũ nơi mà em gắn bó những năm học tiểu họcgiúp mình với các bạn làm 1 đề cũng được Xem chi tiết Cảm nghĩ về người bạn mà em yêu quý. Mình lười làm quá ai làm giùm mình thiệt hay cảm ơn nhìu Xem chi tiết Cỏ cây, hoa lá không chỉ tôn thêm vẻ đẹp cho cuộc sống muôn màu mà còn đóng một vai trò to lớn đối với sự sống muôn loài. Hãy viết bài văn về cảm xúc của em với một loài cây em yêu. Xem chi tiết
Đồ dùng, đồ ᴠật là những ᴠật dụng thân thiết trong cuộc ѕống hàng ngàу. Là một phần không thể tách rời ᴠới cuộc ѕống của con người. Bài ᴠiết ngàу hôm naу chúng tôi хin giới thiệu tới các bạn những bài ᴠăn biểu cảm haу ᴠề Đồ ᴠật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9.Bạn đang хem Biểu cảm ᴠề đồ ᴠậtBài ᴠăn biểu cảm haу ᴠề Đồ ᴠật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9Tôi có rất nhiều hộp đựng dụng cụ học tập. Có đủ màu ѕắc ᴠà hình dạng khác nhau. Chúng giống nhau một điều duу nhất đó là chúng đều là bạn tốt, trợ thủ đắc lực của thích nhất là “con gấu màu hồng”. Nó không phải là một con gấu. Mà là một chiếc hộp bút. “Gấu màu hồng” là cái tên đáng уêu mà tôi đặt cho màu hồng có hình chữ nhật, bên ngoài khoác một chiếc ᴠáу màu hồng. Cái bụng của nó rất lớn, nên bên trong có thể đựng được rất nhiều đồ.{"dotѕ""true","arroᴡѕ""true","autoplaу""falѕe","autoplaу_interᴠal""2000","ѕpeed""300","loop""true","deѕign""deѕign-2"}Trên người nó, còn có một bức tranh rất đẹp. Bầu trời хanh хanh, cộng thêm ᴠài đám mâу mà trắng. Ở giữa lại có thêm một dài cầu ᴠồng. Hai anh em gấu cừu đang cùng nhau đi chơi ở ngoại ô. Trên taу cầm những quá bóng rực rỡ ѕắc màu. Trên đám cỏ хanh còn có thêm ᴠài bông hoa bồ công lần nhìn thấу bức tranh nàу, tôi thường tưởng tượng rất nhiều. Tưởng tượng mình cũng đang đi chơi ở ngoài ngoại ô. Ở giữa bức tranh còn có một dòng chữ tiếng anh ᴠới ý nghĩa là “Chỉ cần có ước mơ, là nhất định ѕẽ thành công”. Câu nói nàу giống như một lời nhắc nhở, động ᴠiên tôi phải nỗ lực học ᴠăn biểu cảm haу ᴠề Đồ ᴠật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9Nó không những có ᴠè bề ngoài хinh đẹp. Mà kết cấu bên trong cũng rất tiện lợi. Nó giống như một căn phòng хinh đẹp ᴠậу. Không gian bên trong rất rộng. Bố cục hợp trong nó có 3 tầng. Tầng trên là anh em nhà dao kéo, bố bút đen ᴠà mẹ bút đỏ. Ở giữa là anh em nhà bút chì ᴠà chị cục tẩу. Tầng dưới là cô thước kẻ ᴠà em ᴠỏ cho mọi người một căn phòng thoải mái. Che mưa che gió cho mọi người. Giống như một đại gia đình ấm áp. Anh em ѕống bên nhau hòa thuận, không bao giờ cãi ᴠã nhau. Chúng đều là trợ thủ đắc lực của tôi trong công ᴠiệc học tập. Không thể thiếu một tôi kiểm tra không đạt kết quả như ý muốn, gấu màu hồng thường mỉm cười an ủi tôi. Chúng giống như những người bạn tốt của tôi ᴠậу. Lúc nào cũng giúp đỡ, động ᴠiên tôi. Không bao giờ rời хa rất thích chiếc hộp bút của mình. Mặc dù nó hiện giờ trông có ᴠẻ hơi cũ kỹ, màu ѕắc không còn được tươi mới như trước. Nhưng nó ᴠẫn giúp đỡ tôi rất nhiều. Cùng tôi trưởng thành. Tôi ѕẽ mãi trân trọng ᴠà уêu mến ᴠăn biểu cảm haу ᴠề Đồ ᴠật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9Tôi có một chiếc hộp bút rất tinh tế. Nó bên tôi mỗi ngàу, không rời tôi nửa bước. Hằng ngàу, nó cùng tôi đi học, cùng tôi làm bài tập. Bên ngoài ᴠỏ hộp bút là hình ảnh hai con người. Một người thì ᴠui ᴠẻ, còn một người thì giận ᴠui ᴠẻ lúc nào cũng ᴠui cười ᴠới tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến. Khiến tâm trạng của tôi lúc nào cũng thoải mái. Còn người giận giữ, ѕẽ nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc khi tôi làm ᴠiệc riêng trong giờ học. Nhắc nhở tôi phải chăm chỉ nghe trên của hộp bút là không gian ѕống của anh bút chì ᴠà chú bút máу. Sáng nào, hai người cũng cãi nhau. Chú bút máу nói chữ ᴠiết của bút chì không những màu хấu mà còn có thể хóa được. Không tốt chút nào cả. Còn chữ mà chú bút máу ᴠiết thì ᴠừa không thể хóa được mà màu lại còn đẹp. Được người ta dùng để ký tên, ᴠiết tài liệu… Vậу nên chú bút máу có công dụng lớn hơn anh bút ᴠăn biểu cảm haу ᴠề Đồ ᴠật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9Anh bút chì nghe thấу ᴠậу không phục. Anh bút chì nói rằng, các bạn nhỏ tập ᴠiết chữ đều phải nhờ anh bút chì. Viết ѕau có thể tẩу đi ᴠiết lại. Như ᴠậу thì bài ᴠở mới ѕạch ѕẽ lần như ᴠậу, tôi đều nói ᴠới họ rằng, chú ᴠà anh ai cũng quan trọng cả. Nhưng chú ᴠà anh không thể chỉ nhìn ᴠào ưu điểm của mình mà quên đi khuуết điểm của bản thân được. Chú ᴠà anh phải đoàn kết, đồng lòng ᴠới dưới là anh cục tẩу ᴠà em thước kẻ. Các bạn đừng хem thường anh cục tẩу của tôi nhé. Anh ấу là người bạn tốt của tôi đấу. Khi tôi ᴠiết ѕai, anh cục tẩу ѕẽ đứng ra giúp tôi ѕửa ѕai. Mặc dù, anh ấу ngàу càng nhỏ đi, mùi hương cũng ngàу càng nhạt đi. Nhưng tôi ᴠẫn thích anh nháу mắt, chiếc hộp bút đã cùng tôi đi gần hết 4 năm học cấp hai. Mặc dù, nó hiện giờ đã rất cũ kỹ. Nhưng tôi ᴠẫn không nỡ ᴠứt bỏ nó. Bởi nó đã dung hòa ᴠào trong ᴠiệc học của tôi. Nó là một phần không thể thiếu trong công cuộc học tập của tôi. Vậу nên, cho dù thế nào đi chăng nữa, tôi lúc nào cũng уêu chiếc hộp bút của tôi.
Màng nhện cùng với những cuộn giấy dán tường còn dư quấn đầy vào mặt khi tôi tiến sâu vào trong cái nhà kho cũ kỹ. Tôi gạt mọi thứ này ra, cương quyết tiến tới cuối kho để soạn lại mớ hộp đựng giấy tờ hồ sơ của những năm tháng đi dạy học của tôi. Chúng tôi sắp dọn ra nhà mới và cái nhà kho này là cứ điểm cuối cùng. Tôi dang tay vào góc phòng để lôi ra về phía ánh sáng một cái hộp cũ như hơi bị phình ra. Tôi mở nắp hộp và luồn tay vào bên trong. Thay vì cảm nhận mớ giấy tờ hay hồ sơ như mong đợi, tôi cảm nhận một cái cặp da mềm mà tôi dùng để đựng sách trong suốt 15 năm đi dạy học. Tôi lôi cái cặp ra và sờ vào những cạnh cặp đã bị sờn. Tôi mỉm cười nhớ lại tôi đã ra sức lục soát khắp nơi, kiếm mua cho được một chiếc cặp da thật hoàn hảo để bắt đầu cho sự nghiệp đi dạy học của tôi. Cuối cùng, chỉ trước vài ngày trường khai giảng, tôi đi tản bộ vào một cửa hàng túi xách da và trên kệ có chưng bày một cái cặp da hoàn hảo như là để dành cho tôi vậy. Tôi đeo thử vào và ngắm nghía trước gương, và rất đỗi ngạc nhiên trước những gì mình đang thấy Cái cặp da hoàn hảo này giống hệt như cái cặp da ba tôi làm cho tôi khi còn bé – cái cặp da mà tôi lấy làm mắc cỡ trong mấy năm trời thời thơ ấu... Không suy nghĩ hơn nữa, tôi mua liền cái cặp da này. Tự nhiên tôi quên bẵng đi cái chuyện dọn dẹp nhà kho, những suy nghĩ của tôi chợt quay trở về tuần lễ đầu tiên của lớp tư bậc tiểu học. Tôi đang đi từ trường đến cửa tiệm sửa giầy của ba tôi. Khi đi ngang qua cửa sổ của tiệm Woolworth, các đồ dùng học sinh trưng bày trong cửa kính đang quảng cáo nhân mùa tựu trường, khiến tôi bị lôi cuốn vào như có nam châm. Những tờ giấy màu được cắt hình lá, dán khắp trên cửa sổ trưng bày. Nhưng điều thu hút tôi nhất là chiếc cặp màu đỏ được trưng bày trang trọng ngay chính giữa cửa sổ. Cái quai cầm cặp bằng nhựa đỏ bóng loáng, lấp lánh rực rỡ trong ánh chiều tà. Phía trước chiếc cặp có đính một chiếc túi nhỏ đựng bút chì, được đóng lại với một cái zipper có đính miếng kéo màu vàng. Tôi dán dính mặt mình vào cửa kiếng để nhìn cho rõ hai cái dây khóa cặp, cũng làm bằng nhựa đỏ bóng loáng như cái tay cầm cặp, được đặt thật đúng chỗ trên cái nắp cặp. Giá mà tôi đựng sách vở trong cái cặp này, tôi sẽ giống như Mỹ Huyền và những bạn gái khác ở trong lớp. Nhưng tôi cũng biết, mua cái cặp này là chuyện không tưởng. Ba tôi không đời nào chấp thuận. Tôi trút bỏ cái quai của chiếc cặp màu nâu từ trên vai rồi thả nó xuống đất trước mặt tôi. Da chiếc cặp không chiếu sáng trong ánh nắng, và cái đồ khóa cặp bằng đồng thau thì cũng u tối và chẳng phản chiếu tí nào. Đó, chiếc cặp nằm trước mặt tôi như một con bò già xấu xí, là vật cản trở thầm lặng giữa tôi và chiếc cặp màu đỏ xinh đẹp trong cửa hiệu. Tôi còn nhớ cái ngày ba tôi cho tôi cái cặp này. “Vô bên trong này với ba đi Trân”, ông nói “Xem ba có làm cái này cho con nè”. Giọng nói của ba tôi đầy tự hào khi ông chỉ cho tôi một miếng da thuộc thật tốt ông mua để làm chiếc cặp này cho tôi. Khi ông chỉ cho tôi những đường chỉ thật cẩn thận và chắc chắn để giữ chặt cái đồ khóa cặp bằng đồng thau, tôi chỉ thấy đó là những sợi dây màu nâu xâu qua một món đồ xấu xí. Khi ông khoe về cái thiết kế thật đặc biệt mà ông đã khâu lên cái dây quàng vai của chiếc cặp, tôi chẳng thấy gì nhưng chỉ biết là cái dây này cho đến muôn đời cũng không đứt nổi. Khi ông trở cái đáy cặp lên để chỉ cho tôi những cái “chân đế” bằng đồng ông đã gắn vào, mọi sự đối với tôi chẳng qua là một thứ đồ thô thiển làm bằng tay ở nhà và điều này làm cho cái cặp của tôi thật kỳ cục so với đám bạn gái cùng lớp. “Không có đứa nào trong lớp con có chiếc cặp giống như cái này” ba tôi nói khi trao cho tôi cái cặp và vỗ trên cái đầu cắt tóc chấm ngang vai của tôi. Và tôi biết điều ba tôi nói là đúng sự thật. Tôi cần cái cặp màu đỏ. Đứng ngay trước cửa hiệu Woolworth, tôi nhắm mắt cầu nguyện “Chúa ơi, xin cho con cái cặp mà con cần. Cảm ơn Chúa”. Dầu cố gắng mọi cách, tôi không biết làm sao mở lời với ba tôi rằng tôi không muốn chiếc cặp ba tôi làm cho tôi. Hơn nữa, chiếc cặp màu đỏ giá tới 250 đô la. Tôi biết là ba tôi không có đủ tiền. Tôi mở cửa vào cửa hiệu sửa giầy của ba tôi và trút chiếc cặp nâu xuống sàn. Tôi hôn và ôm lấy ông. “Hôm nay ở trường ra sao nè?” ông hỏi trong lúc với tay tắt chiếc máy tiện để chúng tôi có thể nói chuyện. Tôi kể cho ba tôi về bài thi đánh vần và cuộc thí nghiệm trong lớp. Ông chăm chú lắng nghe rồi trao cho tôi chiếc bánh táo. Tôi nuốt miếng bánh với ly nước gừng rồi phụ ông bỏ vào thùng và dán nhãn một mớ giầy đã sẵn sàng cho thân chủ tới lấy. Sáng hôm sau khi tôi thức giấc để đi học, tôi biết trong mọi ngày, ngày hôm nay tôi không thể mang chiếc cặp màu nâu đến trường được. Mỹ Huyền đã mời đám con gái của lớp tư đến nhà để ăn bánh nhẹ với nhau vào buổi chiều sau giờ tan trường. Không phải là lần đầu tiên chúng tôi ăn nhẹ với nhau vào buổi chiều, nhưng vì tôi chưa bao giờ tới nhà Mỹ Huyền. Bạn này rất được mọi người nể nang trong lớp và có đủ mọi thứ trên đời mà người khác mơ ước. Mỹ Huyền có mái tóc óng ánh được cắt theo đúng thời trang tại tiệm uốn tóc nổi tiếng trong vùng và sống trong một căn nhà sang trọng. Ba của Mỹ Huyền làm việc cho một đại công ty và ông này làm việc trong văn phòng. Mỹ Huyền cũng có chiếc cặp đỏ xinh đẹp cộng với cái bao đựng bút chì cũng thật xứng hợp với cái cặp đỏ, mua tại cửa hiệu Woolwotrh. Cuối cùng thì cái ngày dài nhất ở trường cũng đã chấm dứt và tám đứa con gái chúng tôi đã sẵn sàng để đến nhà Mỹ Huyền. Tôi đã không thất vọng. Nhà của bạn ấy đẹp hơn cả trong trí tưởng tượng của tôi. Tiền sảnh được trang hoàng với hoa tươi và những bộ đèn bằng thủy tinh thật xinh đẹp. Tấm thảm xanh da trời trải rộng trong phòng chơi và những tấm màn thật xứng treo trên khung cửa sổ thật rộng. Cái phòng ăn thì thật là vui mắt. Bàn ăn có trải khăn thêu, với những tách trà bằng sứ có vẽ hình những nụ hồng đỏ thật tinh xảo. Tôi choáng ngợp như có cảm tưởng mình đang thăm một công chúa của triều đình. Mẹ của Mỹ Huyền đang pha trà vào một ấm trà bằng bạc. Mọi người đều sẵn sàng để ăn bánh với nhau thì cánh cửa trước mở và ba Mỹ Huyền bước vào. “Chào ba!” Mỹ Huyền chạy tới với cánh tay giang rộng để mừng ông. Không nhìn đến Mỹ Huyền, ông hờ hững vỗ trên đầu bạn “Đừng làm nhăn bộ áo quần của ba” ông nói trong khi lùi lại một bước. “Ơ.. ơ..xin lỗi ba” Mỹ Huyền nói “Con giới thiệu ba các bạn con” “Ba không có thì giờ” ông nói, rồi đưa tay mở cặp táp lôi ra một mớ giấy tờ. “Diễm” ông quay sang gằn giọng với mẹ của Mỹ Huyền “Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Ý ông nói về chúng tôi. “Bộ em cho cả thành phố này ăn hả?” “Anh Sang!”, bà năn nỉ rồi quay qua chúng tôi “Cô xin lỗi mấy cháu” rồi vội vã rời phòng ăn để đi vào nhà bếp cùng với ông Sang. Căn phòng ăn xinh đẹp giờ đây vang lên lời qua tiếng lại của ba mẹ Mỹ Huyền. “Em biết anh muốn yên lặng khi anh về đến nhà?” “Em biết nhưng em nghĩ lâu lâu thì anh cũng chịu khó một chút” bà nói với giọng xin lỗi. “Mình đã thỏa thuận rồi là mua cái nhà này là quan trọng. Làm sao anh có thể trả nợ nhà được nếu anh về mà không yên ổn cho anh nghỉ ngơi. Anh muốn tụi nhóc kia cút đi ngay” Những lời sau đó của mẹ Mỹ Huyền như nghẹn ngào. Rồi sau đó, tiếng cửa nhà bếp đóng sầm lại và những bước chân nặng nề đi lên thang lầu. Mẹ Mỹ Huyền trở vào phòng ăn. “Cô xin lỗi các cháu” bà nói mà không nhìn chúng tôi. “Thôi các cháu ăn bánh đi, rồi vào phòng Mỹ Huyền chơi, đợi ba mẹ các cháu tới rước về”. Chúng tôi ăn bánh và uống trà với nhau trong im lặng rồi sau đó kéo nhau vào phòng Mỹ Huyền. Tôi lặng nhìn những đường viền trang trí từ cái trướng trên đầu giường cho đến cái màn trong phòng tắm riêng biệt của Mỹ Huyền. Trong phòng cũng có TV, radio và cái máy hát tối tân. Trong đời tôi chưa bao giờ tôi thấy một cái phòng như thế này. Thật là tuyệt hảo. Tôi chợt nghĩ đến cái phòng của tôi với bức tường màu hồng, sơn bằng loại sơn mua lúc giảm giá, quá chói sáng nên không thể cho là đẹp được. Sàn phòng cũ kỹ vì có nhiều vết trầy và bàn ghế là loại thừa để lại. Giờ đây, trong phòng của Mỹ Huyền, tôi ngắm nghía từng chi tiết, mà cách đó vài phút, tôi nghĩ rằng tôi sẽ đánh đổi mọi sự để được những thứ này. Trong giây phút đó, tự nhiên những đồ vật sang trọng này cho tôi có cảm giác trống rỗng và sợ hãi. Tâm trí tôi quay trở về buổi chiều tan trường hôm nọ. Tôi xoa chiếc má vì tấm tạp dề nham nhám cạ vào mặt tôi khi ba tôi ôm tôi. Tôi nhớ cái mùi bánh táo ông mua cho tôi mỗi chiều. Mặc dù có cả một đống giày cao để sửa, ông luôn dừng tay để lắng nghe tôi như thể tôi là người quan trọng nhất trong đời. Ông nhìn vào mắt tôi và lắng nghe tôi về chuyện trong ngày, trong lớp cùng bạn bè của tôi... Chiếc cặp đỏ của Mỹ Huyền nằm trên chiếc bàn trắng. Tôi lần tay qua cái quai cầm cặp. Có một vài chỗ trầy trên miếng nhựa đỏ chỗ quai cầm. Cái đinh rivet để gắn dây đeo vai vào cặp bị long ra vì sức nặng của những quyển sách. Tới gần, chiếc cặp của Mỹ Huyền, cũng như cuộc đời của bạn ấy, không phải là được trọn vẹn. Tự nhiên, tôi thèm được về nhà. Tôi muốn chạy về nhà để cầm lại chiếc cặp nâu. Tôi thèm ngồi trong bàn ăn nhà bếp, ăn miếng bánh mì ba tôi tự nhồi bột và ai nấy đều vui vẻ mỉm cười dùng bữa vớI nhau. Tôi chờ đợi từng phút cho đến khi ba tôi đến rước về. Và như thế, đã bao năm trôi qua, giờ đây tôi đang ngồi mân mê chiếc cặp da nâu cũ trong căn nhà kho của tôi. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống chiếc cặp bám đầy bụi. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra Chúa đã cho tôi một câu trả lời thật trọn vẹn cho lời cầu nguyện của tôi trước cửa hiệu Woolworth ngày nào. Tôi không bao giờ có được chiếc cặp màu đỏ, nhưng Ngài đã cho tôi những gì tôi cần – và hơn thế nữa. Món quà Ngài cho tôi là tôi đã nhận ra tình yêu không đến trong những tách trà bằng sứ có vẽ những nụ hồng đỏ, hay tình yêu không rót ra từ những ấm trà bằng bạc – cũng không phải cái cặp màu đỏ. Đôi khi tình yêu đến trong những căn nhà tầm thường, chỉ đủ ăn mỗi ngày, bánh tráng miệng là món bánh táo thật giản dị và cặp đi học là cái bị da màu nâu, được khâu bằng tay với cả tình yêu đong đầy. Ngày hôm đó, tôi khám phá ra rằng tình yêu ba tôi dành cho tôi thật vững chải và chân thật giống như miếng da thuộc ông dùng làm chiếc cặp cho tôi. “À, mà tại sao mình không bao giờ nói cho ba biết về điều này nhỉ?” Tôi bỏ cái cặp vào lại trong hộp và nhắc điện thoại lên. Tôi muốn nói với ba tôi là tôi yêu ông biết là dường bao cũng như trân quý tình yêu và mọi thứ ông đã làm cho tôi. Nhưng đó không phải là cách của ba tôi hay của tôi. Thay vào đó, tôi muốn bày tỏ tình yêu của tôi theo cách thức mà ba tôi đã bày tỏ đối với tôi. “Ba ơi” tôi nói khi kéo những dụng cụ làm bánh từ trên đầu tủ xuống “Tối nay ba ghé con. Ba con mình ăn bánh với nhau nhe”. Bánh tôi làm không bao giờ hoàn hảo như bánh bày bán trong các cửa hiệu, nhưng cũng giống như cái cặp đi học của tôi, nó được làm bằng tay với tình yêu đong đầy. Và tôi biết ba tôi chắc cũng hiểu ý tôi.
Đồ dùng, đồ vật là những vật dụng thân thiết trong cuộc sống hàng ngày. Là một phần không thể tách rời với cuộc sống của con người. Bài viết ngày hôm nay chúng tôi xin giới thiệu tới các bạn những bài văn biểu cảm hay về Đồ vật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9. Bài văn biểu cảm hay về Đồ vật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9 Tôi có rất nhiều hộp đựng dụng cụ học tập. Có đủ màu sắc và hình dạng khác nhau. Chúng giống nhau một điều duy nhất đó là chúng đều là bạn tốt, trợ thủ đắc lực của tôi. Tôi thích nhất là “con gấu màu hồng”. Nó không phải là một con gấu. Mà là một chiếc hộp bút. “Gấu màu hồng” là cái tên đáng yêu mà tôi đặt cho nó. Gấu màu hồng có hình chữ nhật, bên ngoài khoác một chiếc váy màu hồng. Cái bụng của nó rất lớn, nên bên trong có thể đựng được rất nhiều đồ. Trên người nó, còn có một bức tranh rất đẹp. Bầu trời xanh xanh, cộng thêm vài đám mây mà trắng. Ở giữa lại có thêm một dài cầu vồng. Hai anh em gấu cừu đang cùng nhau đi chơi ở ngoại ô. Trên tay cầm những quá bóng rực rỡ sắc màu. Trên đám cỏ xanh còn có thêm vài bông hoa bồ công anh. Mỗi lần nhìn thấy bức tranh này, tôi thường tưởng tượng rất nhiều. Tưởng tượng mình cũng đang đi chơi ở ngoài ngoại ô. Ở giữa bức tranh còn có một dòng chữ tiếng anh với ý nghĩa là “Chỉ cần có ước mơ, là nhất định sẽ thành công”. Câu nói này giống như một lời nhắc nhở, động viên tôi phải nỗ lực học tập. Bài văn biểu cảm hay về Đồ vật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9 Nó không những có vè bề ngoài xinh đẹp. Mà kết cấu bên trong cũng rất tiện lợi. Nó giống như một căn phòng xinh đẹp vậy. Không gian bên trong rất rộng. Bố cục hợp lý. Bên trong nó có 3 tầng. Tầng trên là anh em nhà dao kéo, bố bút đen và mẹ bút đỏ. Ở giữa là anh em nhà bút chì và chị cục tẩy. Tầng dưới là cô thước kẻ và em vỏ bút. Nó cho mọi người một căn phòng thoải mái. Che mưa che gió cho mọi người. Giống như một đại gia đình ấm áp. Anh em sống bên nhau hòa thuận, không bao giờ cãi vã nhau. Chúng đều là trợ thủ đắc lực của tôi trong công việc học tập. Không thể thiếu một ai. Khi tôi viết sai, chị cục tẩy sẽ chạy đến giúp tôi xóa sạch. Khi tôi vẽ hình, cô thước kẻ sẽ đứng ra giúp tôi giải quyết vấn đề. Khi làm thủ công, anh em nhà dao kéo sẽ không ngần ngại bước tới để giúp đỡ tôi. Khi tôi kiểm tra không đạt kết quả như ý muốn, gấu màu hồng thường mỉm cười an ủi tôi. Chúng giống như những người bạn tốt của tôi vậy. Lúc nào cũng giúp đỡ, động viên tôi. Không bao giờ rời xa tôi. Tôi rất thích chiếc hộp bút của mình. Mặc dù nó hiện giờ trông có vẻ hơi cũ kỹ, màu sắc không còn được tươi mới như trước. Nhưng nó vẫn giúp đỡ tôi rất nhiều. Cùng tôi trưởng thành. Tôi sẽ mãi trân trọng và yêu mến nó. >> Viết một đoạn văn hay nói về em và trường em lớp 2, lớp 3 Bài văn biểu cảm hay về Đồ vật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9 Tôi có một chiếc hộp bút rất tinh tế. Nó bên tôi mỗi ngày, không rời tôi nửa bước. Hằng ngày, nó cùng tôi đi học, cùng tôi làm bài tập. Bên ngoài vỏ hộp bút là hình ảnh hai con người. Một người thì vui vẻ, còn một người thì giận giữ. Người vui vẻ lúc nào cũng vui cười với tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến. Khiến tâm trạng của tôi lúc nào cũng thoải mái. Còn người giận giữ, sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc khi tôi làm việc riêng trong giờ học. Nhắc nhở tôi phải chăm chỉ nghe giảng. Tầng trên của hộp bút là không gian sống của anh bút chì và chú bút máy. Sáng nào, hai người cũng cãi nhau. Chú bút máy nói chữ viết của bút chì không những màu xấu mà còn có thể xóa được. Không tốt chút nào cả. Còn chữ mà chú bút máy viết thì vừa không thể xóa được mà màu lại còn đẹp. Được người ta dùng để ký tên, viết tài liệu… Vậy nên chú bút máy có công dụng lớn hơn anh bút chì. Bài văn biểu cảm hay về Đồ vật, đồ dùng lớp 7, lớp 8, 9 Anh bút chì nghe thấy vậy không phục. Anh bút chì nói rằng, các bạn nhỏ tập viết chữ đều phải nhờ anh bút chì. Viết sau có thể tẩy đi viết lại. Như vậy thì bài vở mới sạch sẽ được. Mỗi lần như vậy, tôi đều nói với họ rằng, chú và anh ai cũng quan trọng cả. Nhưng chú và anh không thể chỉ nhìn vào ưu điểm của mình mà quên đi khuyết điểm của bản thân được. Chú và anh phải đoàn kết, đồng lòng với nhau. Tầng dưới là anh cục tẩy và em thước kẻ. Các bạn đừng xem thường anh cục tẩy của tôi nhé. Anh ấy là người bạn tốt của tôi đấy. Khi tôi viết sai, anh cục tẩy sẽ đứng ra giúp tôi sửa sai. Mặc dù, anh ấy ngày càng nhỏ đi, mùi hương cũng ngày càng nhạt đi. Nhưng tôi vẫn thích anh ấy. Thước kẻ là cậu em thẳng thắn. Nó không chỉ giúp tôi vẽ đường thẳng. Và còn giúp tôi đo kích thước. Tôi muốn giống như thước kẻ, thẳng thắn, đoan trang. Chân thành và không bao giờ dối trá. Trong nháy mắt, chiếc hộp bút đã cùng tôi đi gần hết 4 năm học cấp hai. Mặc dù, nó hiện giờ đã rất cũ kỹ. Nhưng tôi vẫn không nỡ vứt bỏ nó. Bởi nó đã dung hòa vào trong việc học của tôi. Nó là một phần không thể thiếu trong công cuộc học tập của tôi. Vậy nên, cho dù thế nào đi chăng nữa, tôi lúc nào cũng yêu chiếc hộp bút của tôi.
Có khi nào trong đời, bạn mong muốn trở lại thời thơ ấu không? Còn tôi, dù biết rằng việc ấy chỉ trở thành hiện thực khi trên đời này có những nàng tiên, tôi vẫn cứ mong ước. Đối với tôi, thời thơ ấu có một vị trí vô cùng đặc biệt. Nó giống như một chiếc hồ cất giữ những kỉ niệm thơ bé của tôi. Thường thì kỉ niệm vẫn luôn đi kèm với những dấu ấn, kỉ vật. Chính vì vậy, tôi có nhiều kỉ vật lắm nhưng giữ lại được nguyên vẹn thì không nhiều. Một trong những đồ vật nằm trong nhóm “không nhiều” đó là con búp bê bằng nhựa mặc váy xanh. Không hiểu vì sao đến bây giờ tôi vẫn không thể quên con búp bê đó. Chắc hẳn sẽ có nhiều người thắc mắc Tại sao tôi giữ con búp bê lâu đến vậy? Lí do không phải là nó đẹp mê hồn, mặc bộ quần áo công chúa diêm dúa mà bởi nó là món quà đầu tiên và cũng là cuối cùng bà tặng tôi nhân dịp sinh nhật. Nó đối với tôi quan trọng như vậy đó. Nó giúp tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ bên bà – người tôi gắn bó từ lúc lọt lòng. Cũng như những con búp bê khác, nó mặc một chiếc váy xanh da trời – xanh của niềm hi vọng và cái áo trắng – màu của sự trong trắng, thơ ngây. Hồi còn bé, tôi “thần tượng” nó lắm. Tôi ước sao xinh như búp bê. Nhưng mỗi lần nói với bà về niềm mong ước ấy, bà lại ôm tôi vào lòng và nói tôi xinh hơn búp bê nhiều. Mặc dù biết bà nói để làm tôi vui nhưng tôi vẫn khoái lắm. Trẻ con có ai là không thích nịnh đâu. Tôi cũng vậy thôi. Tôi còn nhớ, bà đã dạy tôi tắm gội cho búp bê và bảo rằng lúc nào tôi cũng phải sạch sẽ thơm tho hơn búp bê. Những lần cần khuyên tôi điều gì bà đều nhờ búp bê để nói đến tôi, chứ không bao giờ bà mắng tôi cả. Chính vì vậy tôi yêu bà lắm. Mỗi lần ôm búp bê trong tay, tôi lại nhớ bà da diết. Áo búp bê có mùi mồ hôi của bà nên tôi ôm búp bê suốt ngày. Chỉ mãi đến khi học cấp hai, tôi mới bỏ được thói quen ấy. Có búp bê ở bên, tôi thường cảm thấy được che chở dù cho búp bê chỉ bé bằng cái chân tôi. Có lẽ búp bê cũng giống bà, luôn che chở, bảo vệ tôi mỗi khi tôi cần. Trong tim tôi, bà giống như một thiên sứ, mãi mãi đem đến cho tôi những nụ cười. Có những lần tôi đã định cất búp bê đi cho khỏi nhớ bà nhưng cất đi rồi tôi vẫn nhớ, có lúc còn nhớ hơn. Hơn thế nữa, tôi cũng nhớ búp bê lắm chứ. Nhưng lúc buồn, tôi chỉ muốn tâm sự với búp bê mà thôi. Đôi mắt to, tròn, xanh của búp bê khiến tôi trở nên tự tin hơn, bản lĩnh hơn. Búp bê giống như một người bạn, biết xuất hiện đúng lúc tôi cần. Búp bê hình như cũng có một tâm hồn riêng, một trái tim riêng. Nếu sau này, thế giới tổ chức một cuộc thi cho những đồ chơi có khả năng kì diệu, tôi sẽ cho búp bê tham dự. Búp bê này không thể khóc, không thể cười nhưng búp bê có cảm xúc. Chẳng hiểu có phải vì tôi yêu búp bê quá mà lú lẫn không nhưng tôi tin vào điều đó lắm. Tôi nói búp bê của tôi có cảm xúc là để mọi người có thêm nhiều hi vọng vào cuộc sống và để họ luôn nghĩ rằng trên đời này không có gì là không thể làm được nếu chúng ta biết hi vọng vào tương lai. Cũng chính vì lí do đó, tôi đặt tên búp bê là ngôi sao xanh – ngôi sao mang đến niềm hi vọng. Thời gian giúp con người thêm trưởng thành, giúp cho những kỉ niệm, kỉ vật trở nên quý giá. Nhờ đó, mỗi con người cũng biết trân trọng quá khứ và biết hướng tới tương lai nhiều hơn. Những kỉ vật như những chiếc cầu thần diệu, nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai. Đối với tôi, con búp bê ngôi sao xanh là tất cả. Tôi vẫn luôn giữ cẩn thận con búp bê thay cho lời nói với bà Cháu nhớ bà lắm. Tôi không dám chắc bà sẽ nghe được lời nói ấy nhưng tôi biết chắc rằng tại một nơi nào đố, bà cũng đang rất nhớ tôi và nhớ cả “ngôi sao xanh”.
bài văn biểu cảm về đồ vật